Cha và con gái.

Cha và con gái – Một bộ phim xúc động đến rơi nước mắt

<object style=”height: 390px; width: 640px”><param name=”movie” value=”http://www.youtube.com/v/zOmOQoP7Rd4?version=3″><param name=”allowFullScreen” value=”true”><param name=”allowScriptAccess” value=”always”></object>
.

Cách đây đã lâu lắm rồi, VTV có chiếu bộ phim này.

 Xem xong VTN bị ấn tượng ngay. 

Thời gian trôi đi, mình cũng chả nhớ tên phim và cũng không biết cách xem lại bộ phim như thế nào. Bỗng một hôm mình lại được xem lại tại nhà bác MH. 

Ấn tượng vẫn thế, không thay đổi.

Thời gian lại trôi đi như vòng quay bánh xe đạp….

 Vào một buổi tối thứ bẩy khi con gái đã đi lấy chồng, con trai đi chơi với bạn gái. Hai vợ chồng già VTN ăn cơm xong chẳng biết đi đâu. VTN ngồi Thiền bên máy tính.  Được một lúc quay ra thì Điệp Chuối đã ngáy khò khò….. 

VTN lang thang bên FB thấy có đường dẫn đến bộ phim “Cha và con gái” đang treo đung đưa  trên tường của nhà Cu Bí – Hồng Chương Phan. 

Xem lại thì thấy ấn tượng vẫn như cũ, vẫn xúc động.

 Nhạc của bộ phim rất hay và quen thuộc nhưng khi được lồng vào “Cha và con gái” thì nhạc như bị quên đi, người xem bị cuốn vào hình ảnh đến nỗi chả còn nhớ đó là “Sóng Danuyp” nữa. 

Nội dung nhẹ nhàng, nhưng sâu lắng quá.

Thỉnh thoảng mình đạp xe trên con đường đê, dừng xe đạp lại nhìn sang bên kia sông.

Nơi đó là quê mình……

Lại nhớ đến câu thơ  bác Mèo hen đã có lần  đưa lên thành khẩu hiệu của blog GM. 

” Chiều ra đứng bờ sông

Ngó về quê mẹ mà không có đò”.

VTN.

Tóm tắt phim qua  bình luận do Mùa Đông sưu tầm. 

Cha và con gái – Phim xúc động rơi nước mắt

Trên đường đồi phẳng lặng. Hai cha con thong dong đạp xe. Hai bên đường là hàng cây rậm rạp xanh tươi. Đến mỏm đá kia, người cha bước xuống chiếc thuyền đậu sẵn dưới bến. Chèo đi và chẳng trở về. Cô bé con đứng trên đồi, nhìn theo cha, bơ vơ lạc lõng. Năm phút, mười phút hay hơn, cô bé bỏ về. Để rồi chiều chiều, trên con đường hun hút tưởng chừng dài vô tận, không thấy đích đến mà khi quay lại cũng chẳng thấy lối về. Cô bé ở giữa con đường, chỉ biết mải miết đạp xe. Bánh xe lăn vòng, quay đều. Trên ngọn đồi xưa, cô bé đứng đó chờ cha. Thời gian trôi qua, cô bé ngày một lớn lên. Thói quen vẫn không thay đổi.
Từng chiều rồi lại từng chiều, cô bé con đạp xe lon ton lên đồi, đứng đấy rồi lại lững thững đạp về. Cứ thế, cứ thế, bánh xe vẫn cứ lăn hoài. Thành thiếu nữ, cô lên đồi cùng bạn bè, cùng người yêu. Thành phụ nữ, cùng con và chồng. Đã đủ trưởng thành để hiểu nguyên nhân cha cô không trở lại. Thế mà khi đã là một cụ già, bà vẫn lên đồi, một mình.

Ngọn đồi nhỏ, con đường mênh mông, hai hàng cây qua bao mùa thay lá giờ trơ trụi, chỉ có tấm lưng còng vẫn còn hiện hữu. Sức đã già, chân đã mỏi, chiềc xe đạp còm cõi cũng không còn đứng vững. Bà vẫn ở đây. Hôm nay cũng là một buổi chiều bình thường. Vẫn chỉ mình bà già héo hắt đứng đây. Lần này, bà không đứng chờ, mà men theo bờ xuống tận bến sông, qua mấy chục năm giờ đã là đồng cỏ lau dài lút đầu người. Bà dò dẫm từng bước, đến chính giữa lòng sông, bà trông thấy chiếc thuyền, lật úp. Chiếc thuyền khi xưa của cha bà… Giờ, thuyền đây mà người lại chẳng thấy đâu. Nằm trên chiếc thuyền, bà như mong tìm lại chút hơi ấm sót lại của ai. Rồi bà lịm đi. Và trông thấy cha của xưa kia, thấy bà của xưa kia. Một con bé con, rồi một cô thiếu nữ, chạy băng băng trên đồng cỏ về phía cha, đầy sức sống.
Cô ấy chạy lại, như trẻ thơ, ôm lấy cha bằng tất cả sức mạnh của mình. Thời gian như quay ngược trở lại. Họ trở về ngày xưa. Ngày hai cha con cùng đạp xe trên đồi, cười đùa vui vẻ. Quên đi mọi phiền muộn, mọi thứ xung quanh. Họ cùng ở bên nhau mãi mãi. Bánh xe thời gian vẫn quay…

* * *

Một phim hoạt hình lạ. Không nhiều màu sắc. Tông màu chủ yếu là trắng, đen. Gam màu nặng tạo cảm giác nặng trĩu, buồn thảm xuyên suốt bộ phim. Màu của thời gian, của sự quên lãng. Âm nhạc cũng góp phần chủ đạo nhấn mạnh thêm nét bi của hoạt hình ngắn này. Lúc trầm, lúc da diết đến nao lòng, lúc lại chói tai đến thành khó nghe.
Cảnh vẽ không trau chuốt. Đơn giản mà đọng lại nhiều ý nghĩa. Cảnh tĩnh nhiều hơn cảnh động. Nhưng không chậm, không nhanh. Cứ đều đều và nhịp nhàng như vòng quay những chiếc xe đạp. Xoay tròn, đều đặn, như bánh xe thời gian.

Đặc biệt, có những cảnh vẽ rất xúc động. Như hình ảnh tương phản của cô bé con và một bà già nọ trên đường, cô thiếu nữ với một phụ nữ, cuối cùng là bà già với cô bé nọ đạp xe ngược chiều nhau. Đó là một chuỗi hình ảnh liên tiếp giữa quá khứ, hiện tại và tương lai của cô bé gái. Được thể hiện lờ mờ thông qua những con người khác nhau nhưng cùng đi trên một con đường. Nó cho ta thấy trước cả một cuộc đời phía trước của cô gái nhỏ chỉ là mãi chờ cha trong hy vọng.

Về cảnh cuối, khi cô thiếu nữ ôm lấy cha, tôi nghĩ đó là một độ tuổi nhất định và an toàn nằm giữa hai khoảng trẻ thơ và già dặn. Vì khi là một đứa bé, cô không thể nào hiểu hết được cái đớn đau khi cha bỏ mình ra đi. Nó giả như là một đứa bé mất món đồ chơi yêu quý và chỉ mong tìm lại để chơi tiếp. Chỉ có thế. Còn khi là thiếu nữ, hiểu biết rồi, cô mới thấm rõ được sự xót xa của câu chuyện này. Từ đó, sự đợi chờ của cô mới vẫn hoàn toàn trong hy vọng, vẫn còn nguyên những tình cảm cha con ban đầu. Trọn vẹn chứ không nhạt phai dần khi cô ngày một già thêm và hy vọng này lại biến thành một thứ nghĩa vụ.

Một phim hoạt hình hay nhất tôi từng xem. Mạch phim nhẹ nhàng như hơi thở. Như làn gió thoảng qua. Một người con luôn nhớ về cha. Một người cha đã mất, một người con đã già. Chỉ có kỷ niệm là sống mãi với thời gian.
Xem xong hoạt hình ngắn này, để ta hiểu rằng, có cha, có mẹ, có cả một gia đình thật là hạnh phúc biết bao. Và để nhận ra tâm hồn trong trẻo chân thành của trẻ thơ đúng là một báu vật vô giá của con người.
Thêm một điều nữa, nếu bạn có dịp xem phim này, tôi tin chắc rằng các bạn dù ít thì nhiều, sẽ xúc động đến phát khóc – trừ người nào “bêtông – cốt thép” thôi !.

./.

Cảm ơn VTN, rất cảm động dù rằng đã xem thời anh MH post đâu đó ở quechoa… VTN sướng thật có con gái, không biết còn ai đang sướng nữa đây…

[Dan choa]

./.

Dân Choa nhớ đúng, MH đã post phim hoạt hình này từ đầu năm 2010 trên blog GM của mình (chứ không phải trên QC).
Đầu tiên là với câu đề tặng hai cô bạn có bố đã mất, sắp đến ngày giỗ bố. Đến cuối năm thì lưu vào entry TỰ HỌC-TỰ TU
cùng một clip khác nói về Cha và con trai. Gần đây vì thấy dung lượng của entry này lớn quá nên mới xóa 2 clip này đi.
Dài dòng thế để thấy được cụ MH đã mê phim “Cha và con gái” như thế nào. Mê đến mức có thời kỳ đêm nào cũng xem,
thường xem về khuya, ngồi một mình tĩnh lặng, và lần nào cũng không cầm được nước mắt.
Bẵng đi mấy tháng, nay xem lại, cũng không cầm lòng được. Lạ thế…
Cám ơn Cu Chuối!…
[Mèo Hen]
./.
1- báo cáo các bác nhà em đã xem phin
2- sau khi xem xong em bàn với nhà em hay là ta đẻ con gái cho nhà Đĩ Chuối nó khỏi khích
3- nhà em sợ mát lòng nên định dấn đợi con trai lấy vợ rồi đẻ hộ
4- Chi bộ ra NQ là năm sau đẻ con gái. Kết thúc tranh cãi
5- ngoài lề, sau cuộc họp: đẻ con gái làm gì? vì nhà em ko biết trèo thuyền, mà ụp ngay bờ thì không giống phin.
[Cu Bí]
./.
sáng nay NM vừa xem xong, khóc ròng, xin cảm ơn nhiều lắm lắm
NM.
./.
Ngày trước nhớ Ba Me, khi xem clip này nước mắt TL chảy theo đường 1A xuống Văn Điển và chảy vào khu tập thể nơi có ngôi nhà của Ba Me ở đóNay, nước mắt chảy theo tất cả các dòng sông từ Ba Đình qua Hai Bà Trưng – qua Hoàng Mai – đến Thanh Trì và theo sông Hồng ra biển mênh mông. Nước mắt từ biển sẽ bay lên trời theo các bậc phụ huynh ở trên cao ấy!
[TL ].
……………..

11 thoughts on “Cha và con gái.

  1. Khi một người thân của mình mới ra đi mà (vô tình) xem phim này các bác mới thấy thấm

  2. Ở ẻn phim Hàn lão đồ gàn có nói về việc các phim gia của mình lúc nào cũng kêu thiếu điều kiện vật chất nên không có phim hay.
    Hay họ không xem những phim như này các bác nhỉ?

    • Kêu vẫn đúng vì đúng là họ ko có điều kiện vật chất để học hành đến nơi, đến chốn😀

  3. Anh, đính chính này, MĐ coppy đấy, không phải MĐ viết đâu anh!
    MĐ chỉ có duy nhất 1 lời như thế này sau khi xem xong:

    Riêng với MĐ, MĐ chỉ cảm thấy thật hạnh phúc cho những ai đó có những kỉ niệm đẹp đẽ về CHA, dù chỉ là trong kí ức…

    Có nghĩa, dù thế nào đi nữa, cô bé trong phim vẫn là một người thật HẠNH PHÚC!

    • Vâng, nhưng dù sao những kí ức về người cha vẫn vô cùng đẹp chị à, còn hơn…hic hic! Chị có hiểu ý em không?

      • Cha hay mẹ cũng như ta, mẹ cha còn không biết từ đâu tới, thì ta là….tất thảy.

  4. Phim không có bóng dáng người mẹ, có lẽ nhà chỉ còn 2 bố con, và ông bố phải vượt sông vì một lý do nào đấy (nhưng vẫn để xe trên bờ, chắc là định quay lại sớm).
    Chiếc thuyền nằm lại giữa sông. Có lẽ ông bố đã không bao giờ tới được nơi ông cần đến.
    Có lẽ cô con gái đã đoán được, nhưng vẫn ngóng chờ, suốt cả đời, đến khi sông thành bãi cỏ. Chờ một điều thần kỳ, hoặc một câu trả lời.
    Xem xong phim nhưng vẫn còn đọng lại những câu hỏi. Và một nỗi xúc động cùng nước mắt đàn ông.
    Merci.

  5. Chắc phải hơn 10 năm rồi giờ mới xem lại phim này, vẫn nhớ như in, đàn ông ít khóc lắm, nhưng nước mắt đã chảy vào trong, nhiều lắm….thương con gái bé bỏng mỗi lẫn mình đi công tác xa.

  6. Pingback: Không đề … « Cua đồng's Blog

Bình luận đã được đóng.